Tóm tắt & Review tiểu thuyết Ngàn mặt trời rực rỡ – Khaled Hosseini

0
112
Ngàn mặt trời rực rỡ

Tóm tắt & Review tiểu thuyết Ngàn mặt trời rực rỡ – Khaled Hosseini

1. Giới thiệu tác giả

Khaled Hosseini được sinh ra ở Kabul, Afghanistan vào năm 1965 và sau đó đã chuyển đến Hoa Kỳ. Ông tốt nghiệp Khoa Y tại Đại học California, San Diego và hiện ông đang  sống ở California. Sống tại đây đã lâu nhưng ông luôn mang nỗi nhớ khôn nguôi về đất mẹ, điều này đã khơi nguồn cảm hứng cho hai tác phẩm tiêu biểu, Người đua diều Ngàn mặt trời rực rỡ. Hosseini quyết tâm loại bỏ “lớp bụi” trên khuôn mặt của những người bình thường ở Afghanistan, và thể hiện sự rộn ràng của tâm hồn đằng sau nó với thế giới. Năm 2006, vì sức ảnh hưởng quốc tế to lớn của các tác phẩm của mình, ông đã giành được Giải thưởng Nhân đạo của Liên hợp quốc. Ông còn là phái viên của Cao ủy Liên Hợp Quốc về người tị nạn (UNHCR) và tham gia hoạt động hỗ trợ nhân đạo tại Afghanistan thông qua Quỹ Khaled Hosseini.

2. Giới thiệu tác phẩm

“Ngàn mặt trời rực rỡ” được xuất bản bởi Nhà Xuất Bản Văn Học, cuốn sách do dịch giả Nguyễn Thị Hương Thảo dịch. Cuốn sách chính là một bức tranh hoàn chỉnh về một Afghanistan đạn pháo bay rợp trời và sự bất lực, đau khổ tột cùng của người dân, đặc biệt là những người phụ nữ Afghanistan. Nhìn vào bức tranh được vẽ bằng máu và nước mắt ấy, chúng ta thấy được những con người im lặng cam chịu, nhưng sự thánh thiện, lòng kiên trì và sự ngoan cường trong xương tủy cùng với những phẩm chất cao quý trong sâu thẳm tâm hồn của họ sẽ không bao giờ tàn lụi, chính từ trong sâu thẳm những con người ấy phát ra hàng ngàn tia sáng rực rỡ như mặt trời.

3. Tóm tắt nội dung tiểu thuyết Ngàn mặt trời rữc rỡ

Mariam là đứa con gái ngoài giá thú không được nhìn thấy ánh sáng, cha cô yêu thương cô, thường xuyên đến gặp cô, mang cho cô những món quà nhỏ xinh, mang đến cho cô tình yêu và hạnh phúc, nhưng tình cha con này không sâu đậm bằng danh tiếng của cha cô. Tình yêu, niềm vui này không thể cách ngôi nhà nhỏ bằng bùn quá hai cây số. Mẹ Nana đã cố gắng sử dụng thực tế để đánh bại tưởng tượng cuồng nhiệt của Mariam. Sự tàn nhẫn của thực tế khiến cô ấy cảm thấy rằng đó là sự tàn nhẫn của mẹ mình. Cô ấy thậm chí còn muốn nói với bà rằng, Mẹ à, mẹ đang sợ. Mẹ sợ rằng con có thể tìm thấy hạnh phúc mà mẹ chẳng bao giờ có được. Và mẹ không muốn con được hạnh phúc. Mẹ không muốn con có một cuộc sống tốt đẹp. Mẹ mới chính là người có trái tim xấu xa.

Hạnh phúc đáng lẽ phải trong tầm tay mỗi người, nhưng ở phụ nữ, nó dần bị thực tế phũ phàng kéo đi. Mariam định đi tìm hạnh phúc cho riêng mình, nhưng người cha hèn nhát ấy không muốn thừa nhận sự tồn tại của cô và cảm thấy cô chính là nỗi ô nhục trong cuộc đời ông. Người cha ấy đã để cô con gái mười lăm tuổi của mình ngủ trước cổng suốt đêm, chỉ lặng lẽ nhìn cô từ sau rèm cửa. Vào lúc đó, cuối cùng cô cũng tin lời mẹ mình, và cô cảm thấy xấu hổ vì đã phớt lờ ánh mắt nghiêm khắc và đôi mắt sưng húp của mẹ cô. Tất cả những điều này, mẹ Nana đã nhiều lần nhấn mạnh, đồng thời đe dọa cô bé Mariam, nếu cô bé bỏ đi bà sẽ chết. Lúc đó Mariam nghĩ tất cả chỉ là một trò đùa, và cô không biết rằng Nana không hề nói đùa cho đến khi cô trở lại ngôi nhà bùn vào ngày hôm sau. Cái chết ấy dường như báo trước cuộc đời khốn khó của Mariam.

Sau khi Nana chết, cô được cha mình đưa vào một ngôi nhà to đẹp. Sự đạo đức giả của những người vợ của cha cô, sự coi thường của những người được gọi là anh chị em và sự xấu hổ của cha cô khiến cô cảm thấy khó chịu. Thời điểm Jalil đón Mariam về nhà cũng là lúc cuộc đời cô rơi vào vũng bùn. Các bà vợ ép Mariam phải cưới Rasheed, một thợ đóng giày giàu có ở Kabul. Hành động gấp gáp đó như một sự tống khứ đi đứa con hoang của người chồng, nỗi ô nhục của gia đình và tột đỉnh của sự thất vọng và vỡ vụn trong Mariam ấy là khi bố cô đã không hề ngăn cản cũng không hề dám phản kháng lại ý muốn của những người vợ của mình.

“Giữa chúng ta đến đây là hết. Hãy nói lời từ biệt đi”

Cuộc đời Mariam bước sang một trang mới nhưng trang cuộc đời nào của cô cũng chỉ toàn khổ đau, chua chát. Kết hôn với một người đàn ông hơn mình gần hai chục tuổi, Mariam bỡ ngỡ với vai trò mới, một người vợ. Raseed đối xử dịu dàng và tử tế trong thời gian đầu của cuộc hôn nhân của họ, một điệu bộ thường thấy ở những kẻ bạo hành, ông ta yêu cầu người vợ của mình phải mặc bộ đồ trùm kín người và có mạng che mặt và rằng khuôn mặt của người vợ chỉ để cho người chồng của họ nhìn. Ban đầu, Mariam đã nghĩ đó là hành động của sự bảo vệ và che chở nhưng sau khi cô  sẩy thai nhiều lần thì bộ mặt thật của người đàn ông ấy mới dần lộ ra. Một người đàn ông gia trưởng, độc đoán, bạo lực là những gì để nói về Rasheed. Mariam trở thành mục tiêu bạo hành gia đình của chồng, cô trở thành một người phụ nữ lầm lì, ít nói trong mắt hàng xóm.

Trái ngược hoàn toàn với Mariam,  Laila sinh ra đã xinh đẹp và có một người cha hiền lành, luôn muốn cho cô có được một sự giáo dục tốt nhất. Cha cô đặt nhiều hy vọng vào Laila, ông nói với cô rằng: “Con là một cô gái rất thông minh. Con có thể đạt được những gì con muốn.” Nhưng cũng trong chính những năm trưởng thành của Laila, Afghanistan cũng đang trong thời kì đầy hỗn loạn, đầy biến động, những cuộc chiến tranh và nội chiến xảy ra liên miên, dường như không ngày nào là không có người chết. Khi hai anh trai của Laila gia nhập đội quân thánh chiến với sự chấp thuận của bố, việc đó đã phủ lên gia đình cô một bầu không khí ngột ngạt, một bóng ma ngăn cách tất cả các thành viên còn lại trong gia đình, mẹ cô gần như trở thành con người khác, chìm vào u uất với nỗi nhớ thương những người con trai của mình để cạn khô cả tinh thần và sức lực và bỏ quên luôn cả cô con gái nhỏ.

Laila kết thân với một chàng trai Pashtun địa phương, người mà chỉ có một chân và khi hai đứa trẻ lớn dần lên, một mối tình lãng mạn nảy sinh giữa hai người . Laila được nếm trải tình yêu thương từ gia đình, tình bạn và tình yêu, và cô ấy hạnh phúc.

Tuy nhiên, chiến tranh đã tàn nhẫn phá hủy hạnh phúc của Laila. Pháo binh đã chia cắt cô và người yêu, và một quả bom đã cướp đi sinh mạng của cha mẹ cô. Rasheed đã cứu cô khỏi đống đổ nát và lừa dối cô rằng Tariq đã chết vì bệnh. Laila đã ngay lập tức đồng ý lời cầu hôn của Rasheed. Cô yêu gã ư ? Không, cô chỉ đang cố gắng bảo vệ một sinh linh nhỏ bé đang lớn dần, kết tinh tình yêu giữa cô và Tariq.

Mariam và Laila bắt đầu một cuộc sống chung chồng. Số phận của hai người phụ nữ gắn liền với nhau, và họ từ từ xóa tan hiềm khích và hình thành một tình bạn. “Họ  cùng ngồi xuống một chiếc ghế gấp ở bên ngoài và cùng ăn halwa đựng trong một cái bát. Họ đã uống chén thứ hai, và khi Laila hỏi Mariam xem cô có muốn thêm một chén nữa không thì mariam đồng ý.Trong khi tiếng súng vẫn nổ trên những ngọn đồi thì hai người phụ nữa lặng ngắm những gợi mây trôi dưới ánh trăng và những con đom đóm cuối cùng của mùa hè đang lập lòe một thứ ánh sáng màu vàng trong đêm. Đến buổi sáng, khi Aziza tỉnh dậy và khóc ré lên, còn Rasheed thì hét gọi Laila để cô dỗ con bé thì có một ánh nhìn đầy ẩn ý giữa laila và Mariam. Cái nhìn của sự đồng cảm. Trong sự trao đổi không lời thoáng qua đó, Laila hiểu cô và Maram không còn là kẻ thù của nhau nữa.”  Cùng nhau trải qua bạo lực gia đình, cùng nhau trải nghiệm niềm vui của việc nuôi dạy con cái, cùng nhau lên kế hoạch vượt ngục thất bại, cùng nhau chịu đựng nạn đói … cùng nhau ủng hộ thì cuộc sống dù có khó khăn đến đâu cũng sẽ bình lặng hơn.

Cuộc sống thì luôn tràn ngập những điều bất ngờ, Laila gặp lại được người yêu cũ, người mà cô đã tưởng đã rời xa cô mãi mãi, Tariq.  Hóa ra cái chết của Tariq là do Rasheed bịa đặt để có được cô. Tariq đã luôn cố gắng tìm kiếm cô và viết rất nhiều lá thư cho cô, nhưng cô sẽ không bao giờ nhận được chúng.

Sau chín năm xa cách, họ đều đã trải qua những khó khăn của cuộc sống. May mắn thay, Tariq đã tìm được một nơi an toàn để ở và anh  muốn đưa cô thoát khỏi nanh vuốt của Rasheed.

Rasheed sớm biết được cuộc đoàn tụ của họ từ đứa con trai nhỏ của mình, ông ta cho rằng Laila là một người phụ nữ vô liêm sỉ, ông ta như một vị thẩm phán định cái chết cho Laila mà không cho Laila cơ hội tự bào chữa cho chính mình. Tên côn đồ đó không cho phép Laila rời đi, vì vậy ông ta đã lao vào Laila một cách tức giận, một cách điên cuồng. Mariam không thể đếm được bao nhiêu lần chiếc thắt lưng đã vung lên, ngọn lửa sống trong Laila đang leo lắt và có thể vụt tắt bất cứ lúc nào.  Mariam, người đang hoảng loạn và lo lắng, đã không do dự giơ chiếc xẻng của mình lên và vung nó về phía Rasheed để cứu Laila.

Rasheed ngã xuống, và cơn ác mộng cuối cùng cũng kết thúc.

Đây là lần phản kháng quyết định của Mariam, và cũng là lần đầu tiên cô tự phụ trách cuộc đời mình. Giờ phút này, cô không còn là một loài cỏ dại không ai quan tâm, mà là một người mẹ hết lòng bảo vệ con mình. Cô giao Laila và những đứa trẻ cho Tariq, và tự mình chấp nhận án tử hình. Khi Mariam kết hôn năm 15 tuổi, lần đầu tiên cô ký tên vào hôn ước, rồi bắt đầu cuộc sống hôn nhân đầy bi kịch. Ở tuổi 42, bà đã ký tên vào bản án tử hình. Khi bước vào giây phút cuối cùng của cuộc đời, bà cảm thấy mãn nguyện vô cùng. Cô nhận được tình yêu thương từ Laila và hai đứa con của cô, và cảm thấy rằng đó là điều mà cô đã khao khát trong suốt cuộc đời. Cô cũng dành tình yêu cho họ, hoàn thành hạnh phúc của họ bằng sự phản kháng, và trở thành người hùng trong mắt người khác. So với việc sống trong sự hành hạ của Rasheed, thì cái kết này là điểm đến tốt nhất cho cuộc đời cô. Trong cuộc đời tăm tối của Mariam, cô chưa bao giờ nhìn thấy một vầng thái dương rực rỡ, nhưng cô đã sống chính mình như ánh sáng trong cuộc đời, soi sáng con đường của những người thân yêu của cô.

Còn với Laila, người sống sót sau thảm họa, đã đưa các con của cô đến Pakistan với Tariq và có một quãng thời gian thoải mái ở đó. Nhưng cô luôn nhớ rằng chính Mariam là người đã mở đường để hạnh phúc đến với cuộc đời cô, và cô muốn tiếp tục duy trì tình yêu và hy vọng này. Vì vậy, Laila và Tariq quay trở lại Kabul, họ cùng nhau lao vào công việc tái thiết sau chiến tranh, Laila cũng trở thành giáo viên tại trại trẻ mồ côi. Cô biết rằng Mariam vẫn chưa rời đi, bà ấy đang ở giữa những bức tường được sơn lại, giữa những cây non mà họ trồng, giữa chăn, gối, sách và bút chì của bọn trẻ. Điều quan trọng nhất là cô ấy ở trong trái tim mình, phát ra ngàn tia sáng như mặt trời, chiếu sáng cả trái đất và sưởi ấm thế giới hoang vắng.

4. Cảm nhận và đánh giá tiểu thuyết Ngàn mặt trời rực rỡ

Tuyệt vọng và hy vọng đan xen, yêu và ghét va chạm, cái mất và cái được, câu chuyện của Hosseini đơn giản và không khoa trương, nhưng có sức hấp dẫn mạnh mẽ bởi lòng trắc ẩn bộc lộ trong lời kể của ông. Nghèo đói, khốn khổ, ngu dốt, tàn ác và bạo ngược ở Afghanistan, sự bùng nổ và kết thúc khoảnh khắc của một cuộc đời, với nhiều tình tiết dịu dàng để khép lại và hàn gắn những vết nứt trong trái tim con người, ánh sáng của tâm hồn tỏa sáng bên cạnh nỗi tuyệt vọng đang chết dần chết mòn như hàng ngàn mặt trời lộng lẫy được sinh ra, như niềm hy vọng không thể dập tắt của một quốc gia.

“Không ai có thể đếm được bao nhiêu mặt trăng tỏa sáng trên những mái ngói của nàng,

Hay ngàn mặt trời rực rỡ trốn sau những bức tường của nàng.”

Đối mặt với đau khổ và mưa gió, tình yêu và hy vọng là những mặt trời lộng lẫy không bao giờ rơi. Tình yêu mang áo giáp cho cuộc đời chúng ta, bảo vệ bản thân và những người xung quanh, cho chúng ta niềm tin rằng chúng ta không ngại gian khổ. Mình hy vọng rằng chúng ta có thể cưỡi sóng gió vượt qua thử thách, và cho dù đầy đau đớn, chúng ta vẫn có đủ dũng khí để chiến đấu trở lại. Cầu mong cho chúng ta không ngại mưa gió lạnh giá,  luôn luôn có nắng sáng trong lòng trên chặng đường đầy bùn đất này.

Nếu bạn thấy nội dung phù hợp, hãy mua sách ủng hộ tác giả nha

Ngàn mặt trời rực rỡ

Tóm tắt & Review tiểu thuyết Ngàn mặt trời rực rỡ – Khaled Hosseini

Cungdocsach.vn

Click to rate this post!
[Total: 1 Average: 5]
Cảm nghĩ của bạn
Bài trướcTổng hợp những cuốn sách hay nhất về khởi nghiệp không nên bỏ qua
Bài tiếp theoTóm tắt & Review sách Sống như mơ đời mới nên thơ – Tô Cầm

BÌNH LUẬN

Vui lòng nhập bình luận của bạn
Vui lòng nhập tên của bạn ở đây