fbpx
Trang chủ Thiếu nhi Tóm tắt & Review sách Chú bé mang Pyjama sọc – John...

Tóm tắt & Review sách Chú bé mang Pyjama sọc – John Boyne

72
Chú bé mang pyjama sọc

Tóm tắt & Review sách Chú bé mang Pyjama sọc – John Boyne

1. Giới thiệu tác giả

John Boyne sinh năm 1971 tại Ireland. Ông là một tiểu thuyết gia đương đại nổi tiếng. Là người chiến thắng ba giải thưởng Sách của Ireland, ông là tác giả của mười ba tiểu thuyết dành cho người lớn, sáu tiểu thuyết dành cho độc giả nhỏ tuổi và một tuyển tập truyện ngắn. Nhắc đến John Boyne, chắc hẳn ai cũng nhớ đến một tác phẩm vô cùng nổi tiếng của ông là cuốn sách “Chú bé mang pyjama sọc”.

2. Giới thiệu tác phẩm

“Chú bé mang pyjama sọc” là một cuốn sách nhỏ nhưng chứa đựng nhiều cảm xúc. Có lẽ khi đọc tiêu đề của cuốn sách và qua hình ảnh của bìa sách nhiều người cũng như mình thấy rằng cuốn sách sẽ kể về một câu chuyện của cậu bé mặc một bộ đồ pyjama đáng yêu, hồn nhiên, vui tươi,…

Nhưng khi đọc thì không hề giống tưởng tượng. Đúng là có sự đáng yêu, hồn nhiên nhưng không hề vui mà lại nhuốm màu ảm đạm.

“Chú bé mang pyjama sọc” không tập trung miêu tả cảnh chiến tranh mà sử dụng cuộc sống thời thơ ấu của một đứa trẻ để đối lập với thực tế tàn khốc mà chiến tranh đem lại. Sự tương phản mạnh mẽ càng làm tôn lên bi kịch sau khi cái đẹp bị xé nát. Đó là điều làm nên sự xuất sắc của cuốn sách này.

3. Tóm tắt nội dung sách Chú bé mang pyjama sọc

Họ hoàn toàn không phải là con người

Cuộc thảm sát của một quốc gia và sự tổn hại cho vô số gia đình trong Thế chiến thứ hai là những vết sẹo không thể xóa nhòa trong lịch sử nhân loại. “Chú bé mang pyjama sọc” kể về câu chuyện của thời đại này. Cậu bé 9 tuổi Bruno, con trai của một sĩ quan Đức trong trại tập trung, đã có một tình bạn trong sáng với Shmuel, một cậu bé Do Thái ở bên kia bờ rào.

Berlin vào những năm 1940 dường như không bị ảnh hưởng bởi chiến tranh. Trong tâm trí của Bruno, đường phố Berlin luôn chật ních người, tiếng nói cười rôm rả vang lên khắp nơi, những cửa hiệu với mặt tiền sáng choang, những tiệm rau củ với các khay lớn chất ngất bắp cải, cà rốt, súp lơ và ngô … Một cuộc sống bình yên mà bất kỳ ai cũng ao ước.

Tưởng rằng Bruno sẽ lớn dần lên trong sự bình yên đó thì với sự thăng chức của cha họ, gia đình Bruno buộc phải chuyển đến một ngôi nhà khác.

Khác với ngôi nhà cũ ấm áp, ngôi nhà mới ba tầng xấu xí lạnh lẽo với những bức tường tróc sơn, những người lính nghiêm nghị không nói một lời và điều tồi tệ hơn nữa là nó không có cầu thang để cậu bé chơi trò trượt tay vịn, cũng như không có những góc bí ẩn dành cho những cuộc khám phá của cậu. Mọi thứ khiến Bruno cảm thấy thật tồi tệ, cậu nhớ đường phố Berlin, nhớ ngôi nhà cũ, nhớ bạn bè và nhớ ông bà nữa.

Trong ngôi nhà mới, Bruno đã nhìn thấy một “nông trại” cách đó không xa qua khung cửa sổ nhỏ có lan can sắt của ngôi nhà, nơi những người nông dân và trẻ em trong bộ đồ pyjama kẻ sọc khiến cậu rất ngạc nhiên cũng như tò mò.

“Tất cả họ đều mặc đồ giống nhau” đứa trẻ có vô số thắc mắc. Đối với sự ngây thơ này, cha cậu đã nói với cậu: “Họ cũng chẳng hẳn là người đâu, Bruno.” Theo quan điểm của người cha, là một sĩ quan Đức Quốc xã, bị nhốt trong cái gọi là “nông trại” của đứa trẻ là những người là người Do Thái, nhưng không thể được gọi là con người, họ là tội lỗi.

Trên thực tế, viên sĩ quan Đức đã che giấu sự thật với cậu bé: khu trại bên cạnh là một xưởng giết người – Auschwitz.

Người Do Thái đầu tiên mà Bruno gặp là Pavel khi đứa trẻ buồn chán đó muốn có một cái đu, một cái lốp và vài sợi dây thừng treo trên sợi cây.

“Ê, ông già!” “Lại đây nào, đồ…”. Trước mệnh lệnh thô lỗ và cứng rắn của trung úy Kotler, Pavel cúi thấp đầu đi đến và đưa Bruno đi chọn lốp xe. Không may Bruno bị thương khi đang chơi đùa, lúc đó bố mẹ cậu không có ở nhà và chính Pavel đã đến giúp cậu băng bó. Những động tác của Pavel rất chuyên nghiệp và kiên nhẫn, và chính lúc đó Bruno mới biết ông ấy từng là một bác sĩ được kính trọng chứ không chỉ là một người gọt khoai tây.

Thoát khỏi gông cùm của bức tường băng giá, tuổi thơ của đứa trẻ thơ dại vươn mình giữa màu xanh tươi tốt.

Bruno không thể ngồi yên một chỗ mãi, cậu đã bắt đầu cuộc khám phá của mình bằng việc đi tìm câu trả lời cho những câu hỏi về những người mặc pyjama sọc. Cậu bé đi dọc theo hàng rào thép đến điểm bắt đầu của số phận bi thảm – trại tập trung, nơi được bao quanh bởi hàng rào thép gai, và nhìn thấy đứa trẻ Shmuel đang ngồi một mình bên tấm lưới.

Nghe lời kể của Shmuel rằng bên kia hàng rào có rất nhiều đứa trẻ khác, ngay lúc đó Bruno ngây thơ thậm chí còn cảm thấy cuộc đời thật bất công, cậu bị mắc kẹt trong nhà trong khi Shmuel có thể chơi trò chơi với bạn bè bên ngoài.

Hai đứa trẻ trò chuyện với nhau như một đôi bạn thân thực sự. Trong thế giới của một đứa trẻ, không có sự khác biệt về chủng tộc hay địa vị. Ngay từ khi được sinh ra trên đời này, chúng đều bình đẳng.

Bruno bắt đầu lén mang đồ ăn đến tìm Shmuel. Họ cùng nhau tán gẫu những câu chuyện của mình, và dần dần phát hiện ra rằng họ có những nhận thức khác nhau. Bruno yêu người lính vì họ làm cho cuộc sống của mọi người tốt đẹp hơn. Còn Shmuel nói với Bruno rằng cậu ấy không thích những người lính. “Bộ  pyjama sọc” của họ là bộ quần áo duy nhất còn sót lại sau khi bị quân lính mang đi, và hàng rào thép gai để ngăn những người bên trong trốn thoát, và Shmuel không thể chấp nhận lời mời đến ăn cơm ở nhà của Bruno.

Có lẽ khi đối mặt với một mối đe dọa, con người theo bản năng sẽ chọn cách tự bảo vệ mình. Bruno gặp lại Shmuel tại nhà riêng của mình và cậu ấy thì đang giúp làm sạch những chiếc ly. Đối với hai người, họ là bạn bè. Vì vậy, Bruno đưa món gà nhồi cho Shmuel. Tuy nhiên, trước sự lớn tiếng mắng mỏ của người lính Đức khi anh ta buộc tội Shmuel ăn trộm đồ ăn, Shmuel chỉ đáp “Cậu ấy là bạn của tôi”, còn Bruno thì không đủ can đảm để thừa nhận rằng họ là bạn và rằng cậu đã mang đồ ăn cho cậu ấy. Tất nhiên tất cả hình phạt sẽ đều đổ lên Shmuel.

Không nghi ngờ gì nữa, chiến tranh là điều đáng sợ, và nó khiến những người lính tàn nhẫn và trẻ em sợ hãi. Bruno, mới 9 tuổi, coi trọng bạn bè và cũng rất nhát gan, không dám chống cự, cũng không đủ dũng khí để chịu hình phạt nặng nề có thể xảy ra.

“Tớ rất xin lỗi Shmuel. Tớ thấy tự xấu hổ với chính mình”. Shmuel lắng nghe lời xin lỗi của Bruno, im lặng gật đầu, sau đó vươn tay ra khỏi hàng rào thép gai và nắm lấy bàn tay đang dang ra của Bruno.

Đôi bàn tay nắm chặt là dũng khí để trao nhau vào giây phút cuối cùng

Và rồi Bruno phải theo mẹ rời khỏi ngôi nhà đó. Lúc này đây, Bruno nào còn nhớ thương ngôi nhà ở Berlin của mình, cũng nào nhớ đến những người bạn thân trước kia nữa, Shmuel mới là bạn thân nhất của cậu. Và cậu đã đồng ý sẽ đi qua bên kia hàng rào để tìm cha cho Shmuel. Bruno chỉ coi đây đơn giản là một cuộc phiêu lưu nhưng cậu không thể lường trước được hậu quả của việc làm đó.

Bruno, người chứng kiến ​​hoàn cảnh thực tế trong trại tập trung, đã do dự, nhưng cậu quên đi sự hèn nhát của mình vì lời hứa giúp tìm cha của Shmuel. Tại đây, cậu đã nhìn thấy một thế giới hoàn toàn khác.

Bầu không khí âm u, những con người gầy guộc đến phát sợ, mọi thứ càng trở nên chông chênh và thê lương hơn trong cơn mưa giông bất chợt. Bruno hòa vào đám đông và bị đuổi vào căn phòng chật chội cùng những người Do Thái khác.

Và cậu không bao giờ quay trở lại được nữa.

4. Cảm nhận và đánh giá sách “Chú bé mang pyjama sọc”

Không có cảnh đẫm máu nào trong toàn bộ câu chuyện, nhưng sự tàn khốc của chiến tranh được tố cáo một cách mạnh mẽ qua từng câu chữ. Cuộc chiến đã gắn kết hai số phận không có điểm giao nhau, và kết thúc bi kịch một cách tàn khốc nhất.

Hai đứa trẻ có thể nói là hình ảnh thu nhỏ của xã hội hiện thực trong cả thời chiến tranh, không chỉ thấy vẻ đẹp thuần khiết bị bóp nghẹt mà chúng ta còn nhận ra những điều khủng khiếp mà chiến tranh gây ra cho mọi người trong thời đại đó.

Nếu bạn thấy nội dung phù hợp, hãy mua sách ủng hộ tác giả nha

Chú bé mang pyjama sọc

Tóm tắt & Review sách Chú bé mang Pyjama sọc – John Boyne

Cungdocsach.vn

Click to rate this post!
[Total: 4 Average: 5]
Cảm nghĩ của bạn
error: Content is protected !!!