Tóm tắt & Review sách Em chưa từng chạy trốn cô đơn – Mộc Diệp Tử

0
45
Em chưa từng chạy trốn cô đơn

Tóm tắt & Review sách Em chưa từng chạy trốn cô đơn – Mộc Diệp Tử

1. Giới thiệu tác giả

Tác giả của cuốn sách “Em chưa từng chạy chốn cô đơn” là Mộc Diệp Tử. Cô tên thật là Nguyễn Quỳnh Hoa và thường gọi mình bằng biệt danh rất đáng yêu “Kẹo”. Cô viết blog từ năm 2006, có nhiều bài được đăng báo. Trang tumblr của cô được biết đến như một trang thông tin thú vị, gần gũi về gia đình, tình yêu và cuộc sống. Cô cũng có chia sẻ mình là người thích đi, đọc, viết, chụp ảnh và nấu ăn.

2. Giới thiệu tác phẩm

Cuốn sách “Em chưa từng chạy chốn cô đơn” được phát hành vào tháng 9 năm 2015 bởi Công ty phát hành Người Trẻ Việt. Khi trải nghiệm cuốn sách bạn sẽ dễ dàng tìm thấy những chia sẻ đầy tiếc nuối về tuổi thanh xuân của đời người con gái, đến nhanh mà cũng khẽ qua thật nhanh. Dễ dàng thấu hiểu những cuộc tình không mấy tròn vẹn, giống với những gì bạn đã và đang trải qua. Cũng có lúc bạn mỉm cười thật vui vì tìm thấy chính mình trong những thổn thức. Con gái chẳng cần phải tỏ ra bất cần, gồng mình mạnh mẽ, những nỗi buồn hay sự cô đơn cũng sẽ đến lúc bị hạ gục để nhường chỗ cho hạnh phúc và bình yên. Tác giả viết tặng một phần tuổi trẻ đã qua đi và chẳng thể nào qua trong đời, viết tặng những cô gái đã, đang sống như tôi và không như tôi.

3. Mục lục

  • Thanh xuân là đóa hoa lặng lẽ nở rộ, lặng lẽ tàn phai
  • Cũng đã đủ lớn để mong bé lại, như ngày hôm qua
  • Điều con gái thật sự cần?
  • Em, Hãy nhắc mình cô đơn để nhớ mình đã từng hạnh phúc
  • Đừng đợi nữa

4. Tóm tắt nội dung Em chưa từng chạy trốn cô đơn

Cuốn sách “Em chưa từng chạy chốn cô đơn” gồm những câu chuyện nhỏ, dòng hồi kí mang nhiều cảm xúc mà bản thân mỗi người khi đọc có thể nhận ra mình trong đó. Văn phong nhẹ nhàng, nhiều câu quote sâu sắc và đáng để suy ngẫm. Những câu nói của tác giả rất dễ thấm dù chỉ từ những câu chuyện nhỏ nhất thôi cũng làm con người ta phải suy nghĩ trong cái thế giới mà khi bản chất của con người là cô đơn. Dưới đây là những chủ đề nổi bật trong cuốn sách.

Cũng đã đủ lớn để mong bé lại, như ngày hôm qua

Hồi nhỏ, ai đã chẳng một lần mơ được làm người lớn để được tự do làm điều mình thích, tự do làm mọi thứ. Nhưng trải qua quá trình lớn khôn, trưởng thành chúng ta dần nhận ra rằng điều đó có phần ngu ngốc và tác giả Mộc Diệp Tử cũng đã đề cập đến nó trong chủ đề này:

“Hồi nhỏ cứ nghĩ không được đi chơi là khổ. Lớn rồi mới thấy ở nhà hạnh phúc biết bao. Hồi nhỏ cứ nghĩ phải đi học là khổ. Lớn rồi mới thấy khoảng thời gian còn đến trường hạnh phúc biết bao. Hồi nhỏ cứ nghĩ mẹ ép ăn cá là vì không thương mình. Lớn rồi mới thấy bao nhiêu người không có được miếng ăn thật khổ biết bao. Hồi nhỏ cứ nghĩ những người ngọt ngào với mình là tốt bụng. Lớn rồi mới thấy, hóa ra những lời ngọt ngào cũng sắc như dao. Hồi nhỏ cứ nghĩ bố mẹ sẽ sống bên mình mãi mãi, chẳng bao giờ già đi. Lớn rồi mới thấy khi một người bước về phía bên kia cuộc đời, mọi thứ chỉ còn tính bằng giây. Hồi nhỏ cứ nghĩ người mình lấy sau này nhất định phải giống như hoàng tử. Lớn rồi mới thấy những thứ càng bóng bẩy bao nhiêu thì lại càng đau lòng bấy nhiêu. Hồi nhỏ cứ nghĩ sau này mình nhất định sẽ làm người giàu nhất, người đẹp nhất, người nổi tiếng nhất … Lớn rồi mới thấy, cuộc đời là những trang giấy lật vội, ước mơ như những dòng chữ chưa kịp đọc đã vội vàng bỏ qua. Đoạn hay nhất của cuộc đời chính là thanh xuân tươi đẹp đã vì chính ép mà để nó tuột trôi mất, đến khi nhớ lại, tất cả chỉ là màu trắng nhạt nhòa. Thì ra cuộc đời trong khoảnh khắc tươi đẹp nhất, đa số chúng ta đều vội vàng lướt qua như thế …”

Nhưng cũng thật buồn cười là khi lớn lên, ai cũng lại mong mình được sống lại thời thơ ấu làm những đứa trẻ luôn tươi cười, vô lo vô nghĩ. Những ước muốn đó cũng đã được nữ tác giả chia sẻ một cách chi tiết như sau:

“Ước gì mình có thể bé lại để sống trong thế giới an lành của trẻ con, với những câu chuyện cổ tích thần tiên, những ngày tháng vô tư theo chân lũ bạn hàng xóm bày đủ trò nghịch phá, chẳng còn những toan tính mệt mỏi, chẳng còn những tranh chấp xô bồ. Ước mình có thể bé lại để được nói yêu thương cha mẹ không ngại ngùng, được ôm chặt lấy mẹ, được nằm gọn trong lòng cha ấm áp và bình yên. Ước mình có thể bé lại để nói xin lỗi những người bạn mà mình đã từng làm tổn thương, để nói cảm ơn những người thầy cô đã từng nâng đỡ bước chân mình trong đời, để chạy thật nhanh đến dự bữa tiệc sinh nhật nhỏ bạn ngày xưa, tặng cho nó món quà đã mua rồi cất trong góc bàn lặng lẽ, chỉ vì những giận hờn vu vơ mà cuối cùng chẳng còn kịp gặp lại nhau nữa. Ước mình có thể bé lại, để được thích thì nói thích, không thích thì thẳng thắn quay lưng chẳng thèm quan tâm nữa, để sẵn sàng đứng ra bảo vệ một người bạn bị bắt nạt, sẵn sàng phản ứng lại những trò không hay ho của lũ bạn, để thẳng thắn khen ngợi một chiếc váy xinh, một mái tóc được tết gọn gàng, để thoải mái làm những việc mình muốn dù cho nó có “điên khùng” thế nào đi chăng nữa trong mắt người ngoài. Ước mình có thể bé lại để những ngày tan học, chạy về nhà ,nhón chân mở chiếc lồng bàn, bốc ăn thoải mái những món ngon mẹ nấu, vừa ăn vụng vừa nói oang oang: “Mẹ ơi con đói quá”, để lại được nghe tiếng mẹ vọng từ nhà trên xuống mắng: “Con gái con lứa ăn uống bốc bải” nhưng sau đó mẹ lại tất tả làm cơm thật nhanh. Ước mình có thể bé lại để có thể kể cho mẹ nghe những câu chuyện, những cảm xúc buồn vui đầu đời mà mình đã từng giấu rất kỹ, đã từng cảm thấy tổn thương khi một ngày thấy mẹ mở cuốn nhật ký được cất giấu kỹ dưới hộc bàn ra đọc, đã từng nghĩ mẹ sẽ chẳng bao giờ hiểu được tâm sự của con gái. Ước mình có thể bé lại để những ngày kiệt sức, mệt mỏi, có thể chạy về nhà gọi mẹ gọi cha, thấy mình an toàn trong ngôi nhà có cánh cổng màu xanh, bình yên nằm nghe những bản tình ca Pháp từ chiếc đài đĩa đã cũ của bố mà những dàn âm thanh hiện đại sau này nghe cũng chẳng thấy hay bằng. Ước mình có thể bé lại để chẳng bao giờ bỏ qua những ước mơ thầm kín một thời được nắn nót ghi trong cuốn sổ màu xanh xinh đẹp chôn ở góc vườn kia nữa, để sống như mình mơ, để theo đuổi đam mê đến cùng. Có những lúc mong mình được quay trở lại những tháng ngày xa xưa ấy, không phải để hối tiếc những con đường mình đã đi, đã chọn, đã vấp ngã và đã tổn thương, chỉ là giữa dòng đời ngược xuôi này, ước mơ ngược dòng thòi gian như một giấc mộng đẹp đẽ giúp người lớn chúng ta được tiếp thêm động lực để sống tiếp những ngày tháng nhiều bão giông”.

Điều con gái thật sự cần?

Này bạn, bạn nghĩ điều con gái cần là gì? Khi được đặt cho câu hỏi trên không ít bạn nam trả lời rằng đơn giản là một một người chồng cho họ cuộc sống sang chảnh, giàu có, nhàn hạ hoặc một tình yêu đẹp như cổ tích. Nhưng thực tế có phải vậy không? Riêng mình thì mình cho rằng câu trả lời trên không hẳn sai vì ai chẳng muốn mình có một cuộc sống sung túc và có cho mình một mối tình đẹp nhưng cũng đó cũng không phải là điều mà mọi cô gái cần.

Còn tác giả “Kẹo” thì cho rằng: “Này em, em có biết điều con gái thực sự cần là gì không? Sẽ không phải là một người đàn ông.Cũng chẳng phải một tình yêu đẹp như cổ tích.Chỉ là một tình yêu yên ổn thôi … Em biết mà, cái em tìm kiếm trong đường tình này, chẳng bao giờ là một người đàn ông để em sở hữu, chỉ là em đang tìm kiếm sự yên ổn cho trái tim mình mà em chưa nhận ra. Vậy nên sẽ có một ngày, em nhận ra rằng sự khác biệt lớn giữa việc nắm tay một người em yêu khác với trói buộc một trái tim, một tâm hồn từ lâu đã đi hoang. Tình yêu là sự ràng buộc vô hình, không trói mà tự chặt, nên một khi nó đã đi lạc thì em có cố giữ, nó vẫn sẽ dứt áo ra đi.Tình yêu cũng là sự ích kỷ nên ai ai cũng mong mình giữ vị trí độc tôn trong lòng người kia, em sẽ chẳng chấp nhận san sẻ người em yêu nên em làm sao có thể tin mình sẽ mãi yên ổn chấp nhận một tình yêu không là của riêng em như thế? Sẽ có một ngày, em nhận ra rằng người đàn ông ấy chưa bao giờ là điểm tựa vững vàng cho em, khi em buồn – người ấy không ở cạnh, khi em khóc – người ấy không lau nước mắt cho em, khi em mệt -người ấy cũng không biết, người ấy chẳng có thời gian để lo lắng, bận tâm những câu chuyện mà em muốn kể. Sẽ có một ngày em nhận ra rằng ngày nắng cũng như ngày mưa, đêm cũng như ngày, nỗi cô đơn và bất an của em cứ ngày một lớn thêm, nhưng em không biết vì lẽ gì? Em vẫn phũ nhận, em đang có người ấy trong tình yêu. Nhưng nắng đẹp rực rỡ không có nghĩa là em sẽ không thấy lòng lạnh giá, người đàn ông ấy là của em cũng không có nghĩa là sẽ thuộc về riêng em cả con tim lẫn thể xác. Sẽ có một ngày, em nhận ra rằng sở hữu một người không phải là khế ước cho một tình yêu yên ổn. Em có thể chẳng mong một người thề nguyện sống chết vì em, cũng chẳng mong một tình yêu sẽ là mãi mãi, nhưng chắc chắn, em sẽ mong một tình yêu chân thành – có thể khiến em nhẹ nhõm tung cánh bay trên bầu trời của riêng mình. Thanh xuân của em trao hết cho một người, không toan tính, dại khờ ôm siết lấy một vòng tay và tin chắc rằng cả cuộc đời, em chỉ cần mỗi vậy. Cái giá cho thanh xuân em là bao nhiêu hả cô gái? … Thế nên thanh xuân là thứ ngọt ngào nhưng cũng tàn nhẫn nhất. Một người con gái, phải từ bỏ bao nhiêu ngày tháng hoa niên tươi đẹp mới giữ được người mình yêu? Phải trãi qua bao nhiêu lần lột xác, không ngừng trưởng thành, không ngừng vứt bỏ tự tôn của bản thân để  nắn tay người ấy đi đến tận con đường tình mà cô mong ước? Phần lớn quãng đường thanh xuân ngắn ngủi ấy, các cô gái đã không sống cho mình mà sống cho người họ thương. Chỉ tiếc đến cuối cùng, vào thời khắc thành công rực rỡ nhất trong sự nghiệp, người đàn ông ấy lại không chọn nắm tay cô. Họ chọn một người khác, không phải vì những hy sinh trong tình yêu. Chỉ là vì tuổi trẻ đã bỏ các cô đi rồi”.

Đừng đợi nữa

Chủ đề này có hình thức là một bài thơ khuyên chúng ta đừng đợi chờ trông vô vọng, mình sẽ trích cả đoạn thơ cho mọi người tham khảo.
“Đừng đợi nữa
Về thôi
Ngày sắp cạn rồi
Phố phường chật chội
Những bước chân bước vội
Vô tình không thấy
Lạc mất nhau

Đừng đợi nữa
Về thôi
Nắng đã nhạt màu
Những gương mặt nhàu nhĩ
Nói những lời hoa mỹ
Những nỗi buồn cất kĩ
Chỉ để lừa dối nhau
Không phải ai
Cũng có quyền làm mình đau
Cho dù nỗi đau ấy
Vẫn dài thêm theo từng nỗi nhớ
Yêu thương rời xa đâu là một món nợ
Để buộc mình ở lại
Gồng gánh nỗi sợ với thời gian
Bất kể sau này
Là những ngày gian nan
Vì tổn thương
Sống cuộc đời như cá kia mắc cạn
Nhưng cuộc đời
Sau rất nhiều hoạn nạn
Mình vẫn còn những người bạn để yêu thương!”

5. Cảm nhận và đánh giá sách Em chưa từng chạy trốn cô đơn

“Em chưa từng chạy chốn cô đơn” là một cuốn sách thú vị, nó không dạy bạn cách yêu cũng không dạy bạn cách hạnh phúc nhưng nó sẽ giúp bạn cảm thấy bình yên. Nếu ai muốn tìm cho mình cảm giác bình yên, tránh những tư tưởng mạnh mẽ, táo bạo thì có thể thao khảo cuốn sách. Nhưng mình nghĩ bạn nào đã đọc nhiều sách thể loại này thì nên cân nhắc vì nó có thể khiến cảm thấy hụt hẫng và chán nản khi thưởng thức (ví dụ như mình).

Cảm nhận cá nhân, có lẽ do mình quá kỳ vọng nhiều khi thấy tựa có vẻ thú vị nên mình khá thất vọng do nội dung không quá mới mẻ, các đại ý của phần mục lục đọc qua có vẻ mới lạ nhưng nội dung thì không như thế, có những chủ đề bản thân mình thấy không thực tế nhưng cũng có những chủ đề có thể tham khảo ví dụ như những chủ đề mà mình tóm tắt. Về hình thức, cuốn sách có bìa đẹp, ấn tượng, chữ in khá rõ ràng tuy nhiên thì đôi lúc còn mắc lỗi chính tả (những lỗi không đáng có).

Nếu bạn thấy nội dung phù hợp, hãy mua sách ủng hộ tác giả nha

Em chưa từng chạy trốn cô đơn

Tóm tắt & Review sách Em chưa từng chạy trốn cô đơn – Mộc Diệp Tử

Cungdocsach.vn

Cảm nghĩ của bạn
Click to rate this post!
[Total: 4 Average: 4.5]
Bài trướcTóm tắt & Review sách Kiên trì ắt được đền đáp – Nhiều tác giả
Bài tiếp theoTóm tắt & Review sách Đừng vội vàng, điều tuyệt vời nhiều khi đến muộn màng – Dương Thùy

BÌNH LUẬN

Vui lòng nhập bình luận của bạn
Vui lòng nhập tên của bạn ở đây